KỂ LẠI MỘT CÂU CHUYỆN CỔ TÍCH BẰNG LỜI VĂN CỦA EM

Bạn đang gặp khó lúc làm bài bác vănKể lại một câu chuyện cổ tích mà em thích? Đừng lo! Hãy tsay mê khảo những bài bác văn mẫu đã được tuyển chọn và biên soạn với nội dung xuất xắc nhất của Top lời giải dưới đây để nắm được giải pháp làm cho cũng như bổ sung thêm vốn từ ngữ nhé. Chúc các bạn bao gồm một tài liệu bổ ích!

Kể lại một câu chuyện cổ tích nhưng em thích hợp - Sọ Dừa

*

Ngày xưa, bao gồm nhị vợ chồng một lão nông nghèo đi ở đến đơn vị một prúc ông. Họ hiền lành, chăm chỉ nhưng đã không tính năm mươi tuổi nhưng mà chưa bao gồm lấy một mụn con. Một hôm, người vợ vào rừng lấy củi. Trời nắng to lớn, khát nước thừa, thấy cái sọ dừa bên gốc cây to lớn đựng đầy nước mưa, bà bèn bưng lên uống. Thế rồi, về công ty, bà tất cả với. Ít lâu sau, người chồng mất. Bà xuất hiện một đứa nhỏ không có thuộc cấp, bản thân mẩy, cứ tròn lông lốc như một quả dừa. Bà buồn, toan vứt nó đi thì đứa bé bỏng lên tiếng bảo.

Bạn đang xem: Kể lại một câu chuyện cổ tích bằng lời văn của em

- Mẹ ơi! Con là người đấy! Mẹ đừng vứt con mà lại tội nghiệp.

Bà lão thương tình để lại nuôi rồi đặt tên cho cậu là Sọ Dừa. Lớn lên, Sọ Dừa vẫn thế, cứ lăn lông lốc chẳng có tác dụng được việc gì. Bà mẹ lấy làm cho phiền lòng lắm. Sọ Dừa biết vậy bèn xin mẹ đến chăn trườn cho công ty phú ông.

Nghe nói đến Sọ Dừa, phú ông ngần ngại. Nhưng nghĩ: nuôi nó thì không nhiều tốn cơm, công sá lại chẳng đáng là bao, prúc ông đồng ý. Chẳng ngờ cậu chăn bò rất giỏi. Ngày ngày, cậu lăn sau đàn trườn ra đồng, tối đến lại lăn sau đàn trườn về công ty. Cả đàn trườn, bé nào nhỏ nấy cứ no căng. Phú ông lấy có tác dụng mừng lắm!

Vào ngày mùa, tôi tớ ra đồng làm cho hết cả, prúc ông bèn sai tía cô đàn bà thay phiên nhau đem cơm mang lại Sọ Dừa. Trong những lần như thế, hai cô chị kiêu kỳ, ác nghiệt thường hắt hủi Sọ Dừa, chỉ có cô em vốn tính thương người là đối đãi với Sọ Dừa tử tế.

Một hôm đến phiên cô út ít với cơm cho Sọ Dừa. Mới đến chân núi, cô bỗng nghe thấy tiếng sáo véo von. Rón nhón nhén bước lên cô quan sát thấy một phái mạnh trai khôi ngô tuấn tú đang ngồi trên chiếc võng đào thổi sáo mang đến đàn bò gặm cỏ. Thế nhưng vừa mới đứng lên, tất cả đã biến mất tăm, chỉ thấy Sọ Dừa nằm lăn lóc ở đấy. Nhiều lần như vậy, cô út ít biết Sọ Dừa ko phải người thường, bèn đem lòng yêu mến.

Đến cuối mùa ở mướn, Sọ Dừa về bên giục mẹ đến hỏi đàn bà prúc ông về làm cho vợ. Bà lão thấy vậy tỏ ra cực kỳ sửng sốt, nhưng thấy nhỏ năn nỉ mãi, bà cũng chiều lòng.

Thấy mẹ Sọ Dừa sở hữu cau đến dạm, phụ ông cười mỉa mai:

- Muốn hỏi phụ nữ ta, hãy về sắm đủ một chĩnh xoàn cốm, mười tấm lụa đào, mười nhỏ lợn to, mười vò rượu tăm đem sang đây.

Bà lão đành ra về, nghĩ là phải thôi hẳn việc lấy vợ cho con. Chẳng ngờ, đúng ngày hẹn, bỗng dưng vào đơn vị bao gồm đầy đủ mọi sính lễ, lại gồm cả gia nhân ở dưới nhà chạy lên khênh lễ vật sang đơn vị của prúc ông. Prúc ông hoa cả mắt lúng túng gọi tía cô con gái ra hỏi ý. Hai cô chị bĩu môi chê bai Sọ Dừa xấu xí rồi ngúng nguẩy đi vào, chỉ tất cả cô út là cúi đầu e lệ tỏ ý bằng lòng.

đúng ngày cưới, Sọ Dừa mang đến bày cỗ thật linch đình, gia nhân chạy ra chạy vào tấp nập. Lúc rước dâu, chẳng ai thấy Sọ Dừa trọc lốc, xấu xí đâu chỉ thấy một quý ông trai khôi ngô tuấn tú đứng bên cô út ít. Mọi người thấy vậy đều cảm thấy sửng sốt cùng mừng rỡ, còn nhì cô chị thì vừa tiếc lại vừa ghen tức.

Từ ngày ấy, nhị vợ chồng Sọ Dừa sống với nhau rất hạnh phúc. Không những thế, Sọ Dừa còn tỏ ra rất tối ưu. Chàng ngày đêm miệt mài đèn sách cùng quả nhiên năm ấy, Sọ Dừa đỗ trạng nguyên ổn. Thế nhưng cũng lại chẳng bao lâu sau, Sọ Dừa được vua không nên đi sứ. Trước Lúc đi, nam giới đưa mang lại vợ một hòn đá lửa, một nhỏ dao và nhì quả trứng kê nói là để hộ thân.

Ganh tị với cô em, nhị cô chị sinc lòng ghen ghét rắp chổ chính giữa hại em để nỗ lực có tác dụng bà trạng. Nhân quan liêu trạng đi vắng, hai chị sang trọng rủ cô út ít chèo thuyền ra biển rồi cứ thế lừa đẩy cô em xuống nước. Cô út bị cá kình nuốt chửng, nhưng may gồm nhỏ dao nhưng bay chết. Cô dạt vào một hòn đảo, lấy dao khoét bụng cá chui ra, đánh đá lấy lửa nướng thịt cá ăn. Sống được ít ngày trên đảo, nhì quả trứng con kê cũng kịp nở thành một đôi con kê đẹp để có tác dụng bạn cùng cô út ít.

Một hôm tất cả chiếc thuyền đi qua đảo, nhỏ kê trống chú ý thấy bèn gáy to: “Ò… ó… o…. Phải thuyền quan trạng rước cô tôi về”.

Quan mang lại thuyền vào xem, chẳng ngờ đó chính là vợ mình. Hai vợ chồng gặp nhau, mừng mừng tủi tủi. Đưa vợ về bên, quan trạng mở tiệc mừng mời bà bé đến phân tách vui, nhưng lại giấu vợ trong bên cấm đoán ai biết. Hai cô chị thấy thế khấp khởi mừng thầm, ttinh ma nhau kể chuyện cô em rủi ro ra chiều thương tiếc lắm. Quan trạng ko nói gì, tiệc xong xuôi mới cho gọi vợ ra. Hai cô chị chú ý thấy cô em thì xấu hổ vượt, lén bỏ ra về rồi từ đó bỏ đi biệt xứ.

Kể lại một câu chuyện cổ tích cơ mà em ưa thích - Cây khế

Ngày xửa ngày xưa, tất cả nhị bạn bè nhà cơ phụ thân mẹ mất sớm. Người anh tsi lam, Lúc chia gia tài liền chiếm hết nhà cửa, ruộng vườn phụ vương mẹ để lại, chỉ đến người em một túp lều nhỏ cùng mảnh vườn, vào đó gồm cây khế ngọt. Người em không chút phàn nàn, ngày ngày chăm bón đến mảnh vườn với cây khế.

Năm ấy, cây khế vào vườn đơn vị người em ra quả rất sai. Từng chùm quả chín quà như nặng lúc lỉu trên cành. Người em quan sát cây khế cơ mà vui mừng, tính đem chào bán để lấy tiền cài đặt gạo.

Một hôm, tất cả con chlặng lạ từ đâu bay đến ăn khế. Thấy cây khế bị chlặng ăn xơ xác người em ôm mặt khóc. Chyên ổn bỗng cất lời: “Ăn một quả trả một cục kim cương. May túi ba gang, với đi mà lại đựng”

Người em nghe chyên ổn nói tiếng người lấy làm cho kinh ngạc, bèn về kể đến vợ nghe. Hai vợ chồng may một chiếc túi vừa đúng cha gang, chờ chlặng đến. Hôm sau, chyên bay đến, bảo người em ngồi lên lòng bản thân. Chyên cất cánh rất xa, đến một hòn đảo đầy vàng bạc giữa biển khơi bao la. Người em lấy xoàn bỏ đầy túi tía gang rồi lại theo chyên trở về bên. Từ đó, người em trở buộc phải phong lưu.

Người anh nghe thấy em giàu liền lịch sự chơi cùng lấn la hỏi chuyện. Em ko giấu giếm kể lại đến anh tường tận mọi điều. Người anh nằng nặc đòi đổi bên cửa ruộng vườn của mình lấy mảnh vườn với cây khế, người em mặc dù ko muốn nhưng thấy anh cương quyết thừa cũng đành đổi cho anh.

Mùa năm sau, cây khế lại không nên trĩu những quả rubi chín mọng, người anh khấp khởi mừng thầm, ngày ngày ngóng chờ nhỏ chyên ổn lạ tới. Thế rồi một hôm, chyên ổn tới ăn khế, người anh giả vờ khóc lóc, chlặng cũng nói: “Ăn một quả trả một cục tiến thưởng. May túi cha gang, sở hữu đi nhưng mà đựng”

Người anh nghe vậy, mừng như mở cờ vào bụng, vội vã cùng vợ may một chiếc túi to thật là lớn. Hôm sau chyên tới đưa người anh đi lấy quà ở hòn đảo xa lạ nọ. Nhìn thấy xoàn bạc châu báu bên trên đảo, người anh vội rubi nhét đầy túi to, lại còn giắt khắp người. Lúc người anh trèo lên lưng chlặng, chyên phải vỗ cánh mấy lần mới cất cánh lên được. Vì vượt nặng đề nghị chyên bay chậm, mãi vẫn ở trên biển. Chlặng bảo người anh vứt bớt xoàn bạc đi nhưng anh ta không chịu. Chyên ổn nặng vượt, nghiêng cánh, thế là người anh tsay đắm lam thuộc túi xoàn rơi xuống biển sâu, ko bao giờ trở về được nữa.

Kể lại một câu chuyện cổ tích mà lại em ưng ý - Cây vú sữa

Ngày xưa, gồm một cậu nhỏ bé được mẹ cưng chiều yêu cầu rất nghịch và mê man chơi. Một lần, bị mẹ mắng, cậu vùng vằng bỏ đi. Cậu la cà khắp nơi, mẹ cậu ở bên ko biết cậu ở đâu cần buồn lắm. Ngày ngày mẹ ngồi bên trên bậc cửa ngóng cậu về. Một thời gian trôi qua mà cậu vẫn ko về. Vì vượt đau buồn với kiệt sức, mẹ cậu gục xuống. Không biết cậu đã đi bao thọ. Một hôm, vừa đói vừa rét, lại bị trẻ lớn hơn đánh, cậu mới nhớ đến mẹ.

- Phải rồi, Khi mình đói, mẹ vẫn cho mình ăn, Khi mình bị đứa khác bắt nạt, mẹ vẫn theo người, về với mẹ thôi.

Cậu liền kiếm tìm đường về công ty. Ở đơn vị, cảnh vật vẫn như xưa, nhưng không thấy mẹ đâu. Cậu khản tiếng gọi mẹ:

- Mẹ ơi, mẹ đi đâu rồi, bé đói vượt ! - Cậu bé nhỏ gục xuống, rồi ôm một cây cỏ vào vườn mà khóc.

Kỳ lạ cụ, cây cối bỗng run rẩy. Từ những cành lá, những đài hoa bé xíu tí trổ ra, nở trắng như mây. Hoa tàn, quả xuất hiện, lớn nkhô cứng, domain authority căng mịn, xanh nhấp nhánh. Cây nghiêng cành, một quả lớn rơi vào tay cậu bé bỏng.

Xem thêm: Review Phim Cá Sấu Đại Chiến Trăn Khổng Lồ (2015) Hd Vietsub

Cậu nhỏ bé cắn một miếng thật to lớn. Chát quá! Quả thứ nhì rơi xuống. Cậu lột vỏ, cắn vào hạt quả. Cứng quá. Quả thứ tía rơi xuống. Cậu khẽ bóp xung quanh quanh quả, lớp vỏ mềm dần rồi khẽ nứt ra một kẽ nhỏ. Một cái sữa trắng lóng lánh trào ra, ngọt thơm như sữa mẹ.

Cậu nhỏ xíu xịt môi hứng lấy mẫu sữa ngọt ngào, thơm ngon như sữa mẹ.

Cây rung rinch cành cây, thì thào :

- Ăn trái ba lần mới biết trái ngon. Con gồm lớn khôn mới xuất xắc lòng mẹ.

Cậu oà lên khóc. Mẹ đã không thể nữa. Cậu chú ý lên tán lá, lá một mặt xanh trơn, mặt cơ đỏ hoe như mắt mẹ khóc chờ nhỏ. Cậu ôm lấy thân cây nhưng mà khóc, thân cây xù xì, thô ráp như đôi bàn tay làm cho lụng của mẹ. Nước mắt cậu rơi xuống gốc cây, Cây xòa cành ôm cậu, rung rinc cây cỏ như tay mẹ âu yếm vỗ về.

Cậu kể mang lại mọi người nghe chuyện về người mẹ với nỗi ân hận của mình. Trái cây thơm ngon ở vườn công ty cậu, ai cũng say mê. Họ đem về gieo trồng khắp nơi và đặt tên là Cây Vú Sữa.

Kể lại một câu chuyện cổ tích mà em ưng ý - Con rồng cháu tiên

Thuở xưa, ở vùng đất Lạc Việt gồm vị thần tên là Lạc Long Quân, nam nhi của thần Long Nữ sống ở dưới biển Đông. Thần bản thân rồng, sức khỏe phi thường cùng bao gồm nhiều phxay lạ. Thỉnh thoảng thần lên sống trên cạn, giúp dân diệt trừ các loại yêu tinh như Ngư Tinch, Hồ tinh, Mộc Tinh. thần còn dạy dân biện pháp trồng trọt cùng sinh sống. Âu Cơ là một tiên nữ chiếc dõi Thần Nông ở vùng núi cao phương Bắc. Nàng đam mê nghêu du đây đó, những nơi tất cả phong cảnh đẹp. Bên trai tài, bên gái sắc, họ yêu thương nhau rồi kết thành vợ chồng.

Ít lâu sau, Âu Cơ hiện ra chiếc bọc trăm trứng, nở ra một trăm người con khôi ngô tuấn tú lạ thường. Chẳng còn mút sữa mớm nhưng mà đàn nhỏ lớn nkhô hanh như thổi, khỏe mạnh như thần.

Một hôm, nhớ biển cả cùng cảm thấy bản thân không thể sống lâu trên cạn được, Lạc Long Quân đành từ biệt Âu Cơ để trở về chốn thủy cung. Âu Cơ một bản thân nuôi bé. Ngày lại trong ngày hôm qua, cô bé sốt ruột ngóng chờ chồng với vai trung phong trạng buồn tủi. Cuối thuộc, bạn nữ gọi chồng lên cơ mà than thở:

- Sao cánh mày râu nỡ bỏ thiếp mà lại đi, không cùng thiếp nuôi các con?!

Lạc Long Quân ân cần giải thích:

- Ta vốn giống nòi rồng ở miền nước thẳm, nàng được coi là dòng tiên ở chốn non cao. Kẻ bên trên cạn người dưới nước, cá tính tập quán không giống nhau, khó khăn lòng nhưng ăn ở cùng mọi người trong nhà một nơi lâu dài hơn được. Nay ta đưa năm mươi bé xuống biển, phái nữ đưa năm mươi bé lên núi, phân tách nhau cai quản những phương. Kẻ miền núi, người miền biển, khi bao gồm việc gì khó khăn thì góp đỡ nhau, đừng quên lời hẹn.

Âu Cơ nghe theo đưa năm mươi người bé lên đất Phong Châu. Người nhỏ trưởng được tôn có tác dụng vua, lấy hiệu là Hùng Vương, lập ra nước Văn Lang, đóng đô ở Phong Châu (vùng Bạch Hạc, Lâm Thao, Prúc Thọ ngày nay). Triều đình có quan lại văn, quan tiền võ (Lạc tướng, Lạc hầu). Con trai của vua gọi là lang, phụ nữ vua gọi là mị nương. Vua thân phụ chết, con trai trưởng nối ngôi. Mười tám đời vua kế tiếp nhau đều lấy hiệu Hùng Vương.

Kể lại một câu chuyện cổ tích mà em ưa thích - Thạch Sanh

Ngày xưa, ở quận Cao Bình có vợ chồng làm cho nghề đốn củi hiền lành, nhiều lòng thương người. Ngọc Hoàng thương tình nhì vợ chồng hiếm hoi bèn mang lại Thái tử xuống trần đầu tnhị. Người vợ có tnhị, nhưng đã nhiều năm vẫn chưa sinh nở. Rồi người chồng qua đời. Mãi mấy năm sau, người mẹ già mới sinh được đứa nam nhi rất khôi ngô, đặt tên là Thạch Sanh. Chẳng bao thọ sau, mẹ hiền cũng qua đời. Thạch Sanh bơ vơ, lấy gốc đa có tác dụng công ty, kiếm củi độ thân. Ngọc Hoàng rất thương, bèn không đúng thiên thần xuống trần dạy Thạch Sanh võ nghệ, những phép thần thông biến hóa, cùng mang lại búa thần có tác dụng vũ khí.

Gần vùng có tên Lý Thông có tác dụng nghề phân phối rượu. Hắn đã đón Thạch Sanh về công ty kết nghĩa có tác dụng anh em. Năm ấy, đến lượt Lý Thông phải nộp bản thân mang lại Chằn tinch. Lý Thông đánh lừa Thạch Sanh “đi canh miếu thần” để thế mạng. Nửa đêm, Chằn tinch xông đến vồ mồi, hai bên đánh nhau dữ dội. Chằn tinch tàng hình sử dụng phxay lạ. Thạch Sanh vung búa thần chém chết Chằn tinh, cắt đầu cùng xả xác quái quỷ vật, Thạch Sanh được bộ cung tên thần bằng rubi. Xách đầu Chằn tinh về, Thạch Sanh đập cửa gọi. Hai mẹ bé họ Lý hoảng hồn… Nhưng khi mở cửa, Lý Thông chú ý thấy chiếc đầu khổng lồ của Chằn tinh, hắn bèn dọa Thạch Sanh là đã giết chết vật báu của vua nuôi, phải mau mau trốn đi. Thạch Sanh lại trở về gốc đa chốn cũ. Lý Thông đem đầu Chằn tinc dâng nộp triều đình cùng hắn được vua phong tước Quận công.

Trong lễ hội tuyển chọn chọn phò mã, công chúa đã bị đại bàng khổng lồ quắp đi. Thạch Sanh đang nằm nghỉ dưới gốc đa chợt thấy nhỏ chyên lạ bay qua liền giương cung bắn. Đại bàng bị trúng thương hiệu, vẫn cố cất cánh về hang ổ. Nhà vua hứa gả công chúa mang lại người tài như thế nào cứu được công chúa. Lý Thông search gặp “đứa em kết nghĩa”. Thạch Sanh theo dấu máu tra cứu đến hang ổ đại bàng. Ác điểu chống trả quyết liệt Đấng mày râu dũng sĩ, nhưng nó đã bị phái mạnh sử dụng cung thương hiệu vàng bắn mù cả nhị mắt, sử dụng búa thần chỉm đứt vuốt sắc, bổ vỡ làm cho đôi đầu quái quỷ vật. Dòng dây đưa nàng công chúa bay khỏi hang sâu, Lý Thông sai quân lính vần đá lấp cửa hang để hãm hại Thạch Sanh. Csản phẩm đã đi khắp hang lạnh, mày mò. Thạch Sanh lại cần sử dụng cung tên thần bắn rã cũi sắt, cứu thoát Thái tử bé vua Thủy tề đang bị đại bàng giam hãm. Thạch Sanh được Thái tử mời xuống chơi thủy phủ. Nhà vua hậu đãi quý ông dũng sĩ cõi trần. Để đền ơn ân nhân, vua Thủy tề tặng Thạch Sanh nhiều xoàn ngọc, nhưng Đấng mày râu khước từ, chỉ xin nhận một cây đàn thần làm kỉ vật. Thạch Sanh lại trở về gốc đa, chốn cũ yêu thương thương.

Hồn Chằn tinch và đại bàng gặp nhau, lập mưu báo oán Thạch Sanh. Chúng ăn trộm kho báu của công ty vua đem về giấu ở gốc đa. Thạch Sanh bị hạ gục!

Công chúa sau khi được cứu bay thì bị câm. Các quan liêu ngự y đều bó tay. Lý Thông cực kỳ nóng ruột. Nằm vào ngục, Thạch Sanh lấy đàn thần ra gảy. Tiếng đàn dịp thì bi lụy não nuột, cơ hội thì hờn căm uất hận. Nghe tiếng đàn thần, công chúa tự nhiên nói được, phái nữ xin vua thân phụ được gặp người đánh đàn. Gặp ân nhân, công chúa vui mừng khôn xiết kể. Lý Thông bị hạ gục. Nhà vua giao đến Thạch Sanh xét xử. Chàng đã tha tội, đến cả nhì mẹ nhỏ về quê. Nhưng đến giữa đường, cả nhị mẹ bé Lý Thông đều bị sét đánh chết, hóa kiếp thành bọ hung.

Vua đến Thạch Sanh có tác dụng phò mã. Mười tám nước chư hầu bất bình kéo quân vây đánh kinh đô. Thạch Sanh lại cần sử dụng đàn thần đẩy lui giặc. Hàng vạn tướng sĩ chư hầu được Thạch Sanh đãi một niêu cơm thần bé bỏng xíu mà họ ăn mãi chẳng hết. Mấy năm sau, nhà vua già yếu, liền nhường ngôi báu cho Thạch Sanh.

Kể lại một câu chuyện cổ tích nhưng em thích - Tấm Cám

Tấm với Cám là hai chị em cùng thân phụ không giống mẹ. Mồ côi cha mẹ từ nhỏ, Tấm phải ở cùng dì ghẻ. Hằng ngày, Tấm phải làm cho việc vất vả từ sáng đến tối nhưng không thời gian nào được nghỉ ngơi.

Một hôm, dì ghẻ không đúng nhị chị em đi bắt tép với hứa rằng: “Hễ đứa làm sao bắt được đầy giỏ thì thưởng mang đến một dòng yếm đỏ!”. Tấm chăm chỉ làm cho việc nên chẳng mấy chốc giỏ đã đầy tôm tnghiền. Còn Cám chỉ mải chơi cần đến cuối buổi chẳng bắt được gì. Cám bèn lừa nói với Tấm rằng: “Chị Tấm ơi chị Tấm, đầu chị lấm, chị hụp mang đến sâu kẻo về mẹ mắng”. Tấm nghe lời Cám, đến Khi lên bờ, nhìn vào rổ thì không thể thấy tép đâu. Tấm chỉ biết ngồi khóc. Bỗng nhiên, Bụt hiện lên hỏi:

- Làm sao nhỏ khóc?

Tấm kể lại sự tình cho bụt nghe. Bụt bảo Tấm rằng hãy chú ý vào trong gió coi gồm thấy gì không. Thì ra, vào giỏ vẫn còn một bé cá bống. Tấm đem cá bống về nuôi, từng ngày mang đến ăn. lúc cho cá bống ăn thì gọi:

Bống bống, bang bang

Lên ăn cơm kim cương cơm bạc nhà ta,

Chớ ăn cơm hẩm cháo hoa công ty người

Mẹ nhỏ Cám biết được liền lừa Tấm đi chăn trâu đồng xa để bắt lên giết thịt. Tấm trở về ko thấy cá bống đâu, liền bật khóc. Bụt hiện lên bảo Tấm lấy xương cá bống bỏ vào bốn chiếc lọ, chôn vào bốn chân giường. Tấm trở về theo lời dặn của Bụt đi kiếm tìm xương bống, nhưng tìm mãi những xó vườn góc sảnh nhưng mà không thấy đâu cả. Một con gà thấy thế, bảo Tấm:

- Cục ta cục tác! Cho ta nắm thóc, ta bới xương cho!

Tấm bốc mang đến kê nắm thóc. Gà chạy vào bếp kiếm tìm một thời gian thì thấy xương ngay. Tấm liền tuân theo lời bụt.

Ít thọ sau, vua mở hội, mẹ bé Cám sắm sắm sửa quần áo đẹp để đi chơi hội. Dì ghẻ không cho Tấm đi, nghĩ ra cách lấy thóc cùng gạo trộn lẫn với nhau, bắt Tấm nhặt thóc ra thóc, gạo ra gạo rồi mới được đi. Tấm không biết làm cho thế làm sao chỉ ngồi khóc. Bụt lại hiện lên không nên chim sẻ nhặt thóc góp. Chlặng sẻ nhặt một nháng đã ngừng. Sau đó, Bụt liền bảo Tấm đào bốn chiếc lọ ở bốn chân giường lên. Bốn chiếc lọ biến thành quần áo đẹp giúp Tấm đi dự hội. Trên đường đi, Tấm đánh rơi chiếc hài xuống nước. Lúc ngựa của vua đi ngang qua, cứ đứng lại ko chịu đi tiếp. Vua không nên người xuống nước tìm coi thì thấy chiếc hài. Vua truyền lệnh mang lại toàn dân ai đi vừa hài sẽ được làm cho hoàng hậu. Người dân nô nức đến thử. Tới lượt Tấm thử thì chiếc hài vừa như in. Tấm được vua đưa vào cung làm hoàng hậu.

Đến ngày giỗ cha, chị em xin về bên. Dì ghẻ lập mưu bảo Tấm trèo lên cây hái chùm cau xuống để cúng phụ thân. Còn mẹ bé mụ thì ở dưới chặt cây, Tấm bổ xuống ao xẻ chết. Dì ghẻ vào cung than khóc với xin đến Cám ở lại vắt Tấm hầu hạ vua. Lại nói Tấm sau thời điểm chết hóa thành chim tiến thưởng anh cất cánh đến cung vua. Vua thấy tiến thưởng anh liền bảo: “Vàng ảnh vàng anh, tất cả phải vợ anh, đâm vào tay áo”. Chyên ổn đá quý anh chui vào ống tay áo vua. Từ đó, vua ngày ngày ham mê tiến thưởng anh khiến Cám ghen tuông tức. Nhân cơ hội, Cám giết chết đá quý anh cùng vứt lông ra sau vườn. Từ chỗ lông ấy mọc lên một cây xoan đào. Vua đi qua thấy cây xoan đào toả trơn mát liền không đúng quân nhân mắc võng ở đây. Cám thấy vậy liền chặt cây xoan đào làm size cửi để dệt áo mang đến vua. Lúc Cám dệt vải, nghe thấy tiếng kêu:

Cót ca cót két

Lấy ttinh ranh chồng chị,

Chị khoét mắt ra

Cám hoảng sợ liền đốt khung cửi và đem tro đổ ra ngoài cung. Từ chỗ đó mọc lên một cây thị, lớn lên, cả cây chỉ gồm một quả duy nhất. Có bà lão đi qua thấy quả thị liền bảo:

- Thị ơi thị rụng bị bà, bà để bà ngửi chứ bà không ăn.

Kỳ lạ vắt, quả thị rụng ngay xuống bị bà. Từ ngày bao gồm quả thị trong bên, bà lão thấy công ty cửa sạch sẽ, tươm tất lạ thường. Bà quyết chổ chính giữa đưa ra nguim nhân. Một hôm bà lão giả vờ đi chợ nhưng đến nửa đường thì quay về. Về đến nhà bà nhìn thấy một cô gái xinch đẹp từ vỏ thị bước ra góp bà quét dọn công ty cửa. Bà lén xé nát vỏ thị với ôm lấy Tấm. Từ đó, Tấm ở với bà lão, nhị mẹ con nương tựa sát vào nhau mà lại sống.

Một hôm bên vua đi qua sản phẩm nước của bà cụ, thấy miếng trầu têm cánh phượng giống của thiếu phụ Tấm liền hỏi bà lão:

- Trầu này ai têm?

- Trầu này đàn bà già têm! - Bà lão đáp.

- Con gái của bà đâu gọi ra đây mang lại ta xem mặt.

Xem thêm: Máy Tính Bị Nháy Màn Hình Laptop Bị Nháy, Giật (Hiệu Quả 100%)

Bà lão gọi Tấm ra. Tấm vừa xuất hiện, công ty vua đã nhận ra đó là vợ của mình, liền đón đàn bà về cung. Cám thấy Tấm trở về xinh đẹp lại được vua yêu thương chiều hơn xưa, bèn hỏi Tấm:

- Chị Tấm ơi, chị có tác dụng thế làm sao nhưng đẹp thế?

- Có muốn đẹp ko để chị giúp!

Cám bèn tuân theo lời Tấm, tắm bằng nước sôi nhưng mà bỏng chết. Tấm không nên người đem xác Cám bỏ vào lọ có tác dụng mắm đem đến mang lại dì ghẻ. Dì ghẻ ăn xong xuôi, nức nở khen ngon. Bỗng một bé quạ ở đâu bay đến đậu trên nóc đơn vị kêu rằng:

- Ngon ngỏn ngòn ngon! Mẹ ăn thịt nhỏ, gồm còn xin miếng?Dì ghẻ tức giận đuổi quạ đi. Lúc gần hết, dì ghẻ chú ý xuống đáy lọ thì thấy tất cả đầu lâu của con thì lăn đùng ra cơ mà chết.

---/---

Với những bài bác văn mẫu Kể lại một câu chuyện cổ tích mà em thích doTop lời giải sưu tầm và biên soạn bên trên đây, hy vọng các em sẽ gồm thêm những góc nhìn mới mẻ với tất cả cái nhìn tổng quát lác hơn vềnhững câu chuyện cổ tích. Chúc các em làm bài xích tốt!