KỂ VỀ 1 LẦN EM MẮC KHUYẾT ĐIỂM KHIẾN THẦY CÔ GIÁO BUỒN

Kể về một lần em mắc khuyết điểm làm thầy giáo viên buồn – Bài làm 1 của một bạn học sinc giỏi Văn tỉnh Nam Định

Trong cuộc sống, mỗi chúng ta không ít lần mắc lỗi nhưng gồm những lỗi lầm đã gây ra ko bao giờ bọn họ quên được. Bây giờ, cứ mỗi lần nhớ đến gia sư dạy văn năm lớp bảy, tôi lại thấy trong tâm bản thân ray rứt vì chưng đã vô lễ với cô.

Bạn đang xem: Kể về 1 lần em mắc khuyết điểm khiến thầy cô giáo buồn


Tôi vốn là một đứa trẻ bất hạnh nhất bên trên đời – tôi luôn luôn nghĩ về bản thân bản thân như vậy. Mẹ tôi có mặt tôi nhưng tôi không tồn tại bố. Từ nhỏ nhắn tôi đã luôn luôn bị mọi người xung quanh khinch miệt, giễu cợt là “đồ nhỏ hoang”. Nhiều bà mẹ cấm đoán con họ chơi với tôi. Tôi sống thui thủi như thế với mẹ vào căn nhà nhỏ tồi tàn cuối thôn. Từ bé nhỏ, tôi không thấy ai tốt bụng và thương tôi kế bên mẹ tôi. Hai mẹ nhỏ tôi sống trơ trọi ko họ mặt hàng vào sự khinc miệt của mọi người xung quanh. Trong mắt tôi, loài người thật xấu xa cùng độc ác – trừ người mẹ hiền lành nhưng tôi hết lòng thương yêu thương cùng kính trọng. Đến tuổi đi học, tôi không chơi với bạn như thế nào trong lớp, luôn lãnh đạm, thờ ơ với mọi người bao phủ.

Năm ấy, tôi học lớp bảy. Trong giờ văn, hôm nay lớp học văn nghị luận chứng minch. Cô giáo giảng đề “Lá lành đùm lá rách”. Cô đã cần sử dụng nhiều lập luận với dẫn chứng gần gũi, cụ thể, thiết thực để cho công ty chúng tôi thấy đấy là lòng có nhân của người Việt Nam ta. Giảng xong, cô mang đến lớp viết bài bác, tiết sau cô sẽ sửa. Tiết học sau, cô gọi một số bạn nộp bài cho cô sửa – vào đó có tôi. Cô gọi tôi lên với hỏi: “Toàn, tại sao em lại ko làm bài bác cơ mà để giấy trắng? Em không hiểu bài bác à? Không hiểu chỗ nào cô sẽ giảng lại cho?”

Phản ứng của tôi bất ngờ đến mức làm cho cả lớp sững sờ quan sát tôi. Tôi gân cổ lên trả lời cô: “Em không làm cho vì chưng em ko thèm làm cho chứ ko phải ko hiểu. Toàn là nói dối, bịa đặt, trên đời này làm cái gi tất cả lòng bác ái, người yêu thương thương người. Tại sao em lại chứng minh điều dối trá như thế là đúng cơ chứ?” Tôi nói cơ mà không biết mình đang nói gì. Có lẽ đó là những điều uất ức dồn nén từ thọ lúc này bộc phát. Cả lớp đổ dồn những cặp mắt ngỡ ngàng về phía tôi. Còn giáo viên thì mặt tái xanh, tôi thấy cô giận đến run người. Cô ko nói lời làm sao mà lại bước nkhô giòn ra khỏi lớp. Tôi biết cô rất giận. Cô sợ không kìm chế được cảm xúc đề xuất bước ra ngoài chăng? Tôi nháng ân hận vì quá lời với cô nhưng tôi ko thấy bản thân không nên. Lớp trưởng đến bên tôi nhẹ nhàng: “Tại sao cậu vô lễ như thế? Đi theo xin lỗi cô đi!” Tôi giận dữ: “Tớ ko nói không nên. Tớ không tồn tại lỗi!”

Sau sự việc bên trên, tôi đinc ninh mình sẽ bị đuổi học hoặc ít ra là mời phụ huynh. Tôi chỉ lo mẹ sẽ buồn. Cuối giờ, cô gọi tôi lên gặp riêng biệt cô. Tôi biết bản thân sẽ bị khiển trách rưới rất nặng. Tôi bước vào chống gia sư, cô ngồi đó vẻ mặt buồn rười rượi. Trên đôi mắt đen lay láy của cô còn ngân ngấn nước. Tôi đoán cô vừa khóc với thấy ngạc nhiên. Tôi càng ngạc nhiên hơn lúc cô ko trách nát mắng tôi nhưng nhẹ nsản phẩm so sánh đến tôi thấy rằng tôi nghĩ như thế là lệch lạc. Các bạn đã luôn luôn gần gũi và góp đỡ tôi, cô đã luôn luôn quan tâm và yêu thương thương tôi,… Tôi hết sức ân hận. Tôi nhi nhí xin lỗi cô. Cô dịu dàng xoa vào đầu tôi với bảo: “Em hiểu được như thế là tốt và đừng buộc phải mất niềm tin vào tình người như thế! Cô ko giận em đâu”. Dù cô nói vậy nhưng tôi vẫn thấy mình thật bao gồm lỗi lúc vô lễ với cô.

Tôi thật biết ơn cô do đã dạy tôi bài xích học về tấm lòng độ lượng với góp tôi lấy lại niềm tin về tình người.

Kể về một lần em mắc khuyết điểm làm cho thầy gia sư buồn – Bài làm 2

Mỗi nhỏ người, chắc chắn ai cùng sẽ bao gồm những thời điểm lầm lỗi, không một ai là trả hảo dù người đó gồm giỏi đến đâu. Tôi cũng vậy. Tôi đã từng mắc một lỗi nhưng tôi ko bao giờ quên được. Lúc ấy tôi còn là một học sinc vừa học hết lớp cha.

Hồi đó, do bố mẹ nói tôi tất cả năng khiếu vẽ cùng thiết yếu tôi cũng ưa thích được trở thành bên thiết kế thời trang. Ba mẹ đã đăng ký kết cho tôi học vẽ tại công ty của một cô giáo vừa về hưu. Cô tên Dương, dù đã không tính mẫu tuổi năm mươi nhưng cô vẫn tràn đầy sức sống. Cô hiền lắm! Khuôn mặt cô điềm tĩnh, hiền hậu khiến tôi luôn luôn có cảm giác như cô là mẹ tôi vậy. Mái tóc của cô đã ngả bạc trắng. Cô luôn luôn tốt bụng giúp dữ mọi người phải láng giềng xung quanh ai cũng quý cô.

Tôi quý cô lắm. Lúc nhỏ tôi thường kiêu căng, tự cao, tự đại vói mọi người vì chưng nghĩ là mình giỏi hơn mọi người. Ngày đầu tiên đi học, tôi cứ tưởng bài vẽ cùa bản thân sẽ được điểm mười nhưng ko ngờ cô chỉ đến tôi nhỏ sáu. Tôi tức lắm, thế là đâm ra tôi ghét cô. Cứ mỗi lần đi học thêm, tôi ko chịu vẽ cơ mà cứ quậy phá làm phiền người không giống. Cô bắt tôi vào bàn ngồi vẽ thì tôi lại vẽ đối phó với cô. Không ngờ, tất cả một lần cô đến đề là vẽ chân dung thầy cô mà em ưng ý nhất. Mọi người ai cũng vẽ cô. Chỉ gồm tôi nghĩ hoài cũng không ra là mình sẽ vẽ ai cả. Cho bắt buộc tới thời gian nộp bài xích tôi sợ lắm. Nhưng ko ngờ, cô ko những ko la tôi mà chỉ nói: “Lần sau cố gắng hơn nha con!”.

Kể từ dịp đó tôi cảm thấy mình thật bao gồm lỗi với cô. Và tôi cũng đúc kết được bài học: “"Không ai là hoàn hảo cả, mỗi người đều tất cả một khuyết điểm”. Từ đó, tính kiêu ngạo của tôi cũng biến mất dịp như thế nào ko xuất xắc. Những bài vẽ cơ mà tôi vẽ ra, ai cũng khen nhưng ko bởi vì vậy nhưng mà tôi lại kiêu ngạo nữa. Những thời gian đó tôi vui lắm cùng tôi lại càng quý bà hơn nữa. Cô cũng dạy đến tôi biết thế nào là kiên cường thực hiện thì sẽ thành công.

Xem thêm: 11,700+ Beautiful Elementor Website Templates From Themeforest

Tuy tôi chỉ được học với cô vào một năm rưỡi nhưng cô đã truyền đạt cho tôi không chỉ những ghê nghiệm quý báu mà còn tồn tại những bài học cuộc sống để tôi thực hiện theo sau đây. Từ ngày học cô, tôi đã biết suy nghĩ hơn, chín chắn hơn, tất cả ý chí, kiên cường hơn. Tôi như đã trưởng thành hơn, bỏ đi mẫu vỏ bọc kiêu căng, tự đại ngày như thế nào. Tôi rất biết ơn cô. Bây giờ, Mặc dù ko học cô nữa, những bài bác hục quý báu mà cô đã dạy mang lại tôi, tôi sẽ không bao giờ quên. Tôi sẽ sử dụng những bài xích học này, phân chia sẻ với các bạn của mình, sử dụng bọn chúng để tiếp thêm nghị lực đến tôi bên trên con đường đầy khó khăn phía trước.

Tôi cực kỳ biết ơn cô. Bây giờ, nếu có thể nói với cô, tôi sẽ nói lên một điều mà tôi rất muốn nói: “Con cảm ơn cô rất nhiều, vày cô đã dạy cho bé những điều tuyệt lẽ phải, góp bé đi đúng bên trên nhỏ đường ước mơ của bản thân. Con yêu thương cô nhiều lắm, cô ơi”.

Kể về một lần em mắc khuyết điểm làm thầy giáo viên buồn – Bài làm cho 3

Trong nhịp sống xô bồ, náo nhiệt, mọi thứ sẽ theo mẫu thời gian lui vào dĩ vãng để lại đằng sau biết bao nỗi niềm nuối tiếc. Ngậm ngùi hai tiếng “Giá như…”, tôi thật sự cảm thấy hối hận khi nghĩ về một lần ko học bài xích cũ khiến gia sư buồn.

Là một học sinc giỏi văn, là ban cán sự lớp, tôi được thầy giáo tin tưởng cùng quý mến, vậy mà…

Sáng hôm ấy, một buổi sáng xanh ngắt, đuối mẻ. Những giọt nắng tinch nghịch nhảy nhót bên trên đường qua những kẻ lá xanh thẫm. Những chú chim chuyền cành nhí nhảnh, vô tư. Không khí thiên nhiên đầu thu thật nhẹ nhàng, quyến rũ.

Thế nhưng tôi thật vội rubi, hối hả bước nkhô giòn đến trường để ttinh ranh thủ vài phút đầu buổi ôn lại cả đống bài bác cũ nhưng ngày hôm qua mãi chơi, quên ko học. Tôi hấp tấp giở từng cuốn vở đọc lướt…đọc lướt…

Trống trường vang lên, những giờ học căng thẳng đã đến. Giờ Sử đầu tiên… Tiết nhì, tía trôi qua. May cố gắng, tôi không bị gọi lên bảng.

Nhưng rồi tiết bốn, tiết Ngữ văn….lại đến.

Xem thêm: Top 11 Mạng Xã Hội Được Sử Dụng Nhiều Nhất 2020, Mạng Xã Hội Nào Đang Phổ Biến Tại Việt Nam

Cô giáo bước vào lớp với màu áo trắng giản dị. Vẫn tươi cười như mọi khi, cô chuẩn bị kiểm tra bài xích cũ. Vì chỉ đọc qua loa vài phút ít đầu buổi đề xuất trong đầu tôi chẳng nhớ gì cả. Tặc lưỡi cầu may, hy vọng tiếp tục thoát nạn như những tiết trước, tôi phó mặc cho số phận. Cái cảm giác học môn tôi thích thú lúc này dường như đã bỏ tôi đi đến một vùng đất xa tít nào, chũm vào đó là sự hồi hộp, căng thẳng.